Flickr Photos

Tour Buôn Ma Thuột – Nha Trang 3 ngày 2 đêm

NGÀY 01: BUÔN MA THUỘT – NHA TRANG – VINPEARLLAND
7h00: Công ty du lịch tại đăklăk đón khách tại điểm hẹn, ăn sáng, khởi hành đi Nha Trang. Đến Nha Trang, nhận phòng khách sạn, ăn trưa.
13h30: Tham quan Tháp bà Ponargar, Suối khoáng nóng tháp bà, Chùa Long Sơn, Viện hải dương học. Tự do tắm biển.
17h00: Ăn tối
18h00: Đưa khách đến Bến tàu, quý khách có thể sử dụng phà hoặc hệ thống cáp treo vượt biển dài nhất Việt Nam sang tham quan VINPEARL ( Phí Vinper tự túc)
nha trang1 Tour Buôn Ma Thuột   Nha Trang 3 ngày 2 đêm
Chơi các trò chơi trong nhà và ngoài trời:
* Các trò chơi trong nhà: Phim 4 chiều, xe đụng, trò chới điện tử, trò chơi ảo, phí gửi trẻ tại Vườn cổ tích, vé vui chơi tại Thiên đường trẻ em, xem biểu diễn nhạc nước.(Phí tự trả)
* Các trò chơi ngoài trời: Đu quay cảm giác mạnh, tàu lượn cao tốc, đu quay dây văng, đu quay thú nhún, đu quay con voi, cưỡi bò tót. (Phí tự trả)
22h00: Về khách sạn nghỉ ngơi.
NGÀY 02: HÒN MUN – HÒN MỘT – BÃI SỎI – HỒ CÁ TRÍ NGUYÊN.
7h00: Ăn sáng. Xuất phát từ Nha Trang đến bến thuyền du lịch Đá Chồng
8h30: Tàu đưa quý khác đến Đảo Hòn Thị, bắt đầu chương trình du ngoạn Vịnh Nha Phu. Say mê và lạ lẫm với những chú Đà Điểu Châu Phi và đàn Hươu, Nai trong khu rừng tự nhiên.
9h00: Tàu đưa quý khách du lịch đảo:
nha trang2 Tour Buôn Ma Thuột   Nha Trang 3 ngày 2 đêm
-Đến Hòn Mun
+ Quý khách tham quan, bơi lặn trực tiếp ngắm nhìn những mảng san hô và các loài sinh vật biển quý hiếm.
- Đến Hòn Một
11h00: Quý khách dùng cơm trưa trên tàu với các món ăn hải sản
+ Tham quan chương trình văn nghệ “ cây nhà lá vườn” và sinh hoạt tập thể.
+ Thưởng thức “ tiệc rượu nổi” trên biển (rượu vang) rất thú vị
Quý khách giải trí và nghỉ ngơi tại điểm du lịch đảo nổi tiếng ở Nha Trang. Dự tiệc trái cây để thưởng thức hương vị của nhiều loại trái cây hiện có ở Nha Trang.
- Đến Bãi Sỏi
Quý khách giải trí và nghỉ ngơi tại điểm du lịch đảo nổi tiếng ở Nha Trang. Thoải mái đắm mình trong làng nước biển trong xanh của hòn đảo thiên đường .
Tham gia các hoạt động vui chơii giải trí dưới nước như : Jetski , dù bay..v..v ( Chi phí tự túc)
- Đến Hồ Cá Trí Nguyên
Quý khách tham quan ngắn nhìn sinh vật biển trong
thủy cung để khám phá sự đa dạng của hàng trăm loại cá
Kết thúc chuyến du ngoạn và đưa Quý khách về lại đất liền
17h30: Dùng cơm chiều tự do nghỉ ngơi.
NGÀY 03: NHA TRANG – BUÔN MA THUỘT
6H30: Ăn sang. Trả phòng khách sạn.
7H30: Đi mua sắm đặc sản tại Chợ Đầm.
nha trang4 Tour Buôn Ma Thuột   Nha Trang 3 ngày 2 đêm
8H30: Xuất phát đi Dốc Lết tự do tham quan và tăm biển tại Dốc Lết. Ăn trưa.
13h30: Xuất phát về Buôn Ma Thuột.
18h00: Về tới Buôn Ma Thuột công ty du lịch tây nguyên tra khách tại địa điểm đón.
.
GIÁ TOUR TRỌN GÓI:
Nhóm khách10-14K15-19K20-24K25-29K30-35K36-40K41-45K
KS 1*1.895.0001.830.0001.700.0001.600.0001.725.0001.640.0001.590.000
KS 2**1.975.0001.895.0001.770.0001.675.0001.795.0001.680.0001.630.000
KS 3***2.565.0002.495.0002.370.0002.275.0002.395.0002.310.0002.260.000
Gía trên bao gồm:
1. Vận chuyển: Xe đời mới phục vụ theo chương trình.
2. Khách sạn: Tiêu chuẩn, đầy đủ tiện nghi.
3. Ăn uống: theo chương trình.
4. Vé Tham quan: Tháp bà Ponargar, Suối khoáng nóng, Viện Hải Dương Học, Vé du thuyền ra đảo.
5. Hướng dẫn viên: Tiếng Việt phục vụ nhiệt tình, tận tâm, chu đáo.
6. Bảo hiểm: du lịch trọn tour, mức bồi thường tối đa là: 20.000.000đ/trường hợp.
7. Quà tặng: Nón du lịch của công ty du lịch buôn ma thuột chúng tôi, khăn lạnh, nước suối (01 khăn + 01 chai nước 500 ml/ khách/ ngày)
Không bao gồm:
Vé cáp treo VinPer; Chi phí tắm bùn.
Chi phí cá nhân: điện thoại, giặt ủi, ăn uống, vận chuyển, ngoài chương trình.
Thuế: VAT 10%
Giá vé cho trẻ em:
- Trẻ em dưới 5 tuổi: miễn phí. 2 người lớn chỉ kèm 1 trẻ em. Trẻ em thứ 2 thanh toán 50% giá tour.
- Trẻ em từ 6 tuổi đến 10 tuổi tính 75% giá tour tiêu chuẩn như người lớn, ngủ chung với bố, mẹ.
- Trẻ em từ 11 tuổi trở lên tính 100% giá tour.
Lưu ý: Giá tour không áp dụng cho những ngày Lễ 30/4&1/5; lễ 2/9. Tết dương lịch, Tết Nguyên đán.

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay – em biết, một mình em ….
Bùi Sim Sim

Hạnh phúc của những giọt nước mắt


Phải cám ơn cuộc đời, cám ơn cha mẹ đã mang ta đến với đời, cho ta có niềm vui nước mắt, những cung bậc của hạnh phúc và khổ đau, của yêu thương và chia sẻ…

Người ta bảo cười là vui, cười là hạnh phúc, cười tươi làm cuộc sống vui vẻ hơn, có ý nghĩa hơn. Nhưng đôi khi, những giọt nước mắt cũng là một minh chứng cho những hạnh phúc tột độ, những cảm xúc sung sướng không diễn tả thành lời.
 
Mẹ không cầm được những giọt lệ khi lần đầu tiên bế trên tay đứa con mới chào đời, nhìn con bé nhỏ trong tay, đôi môi, ánh mắt, cái mũi xinh xắn khiến lòng mẹ như vỡ òa. Mẹ cám ơn con, cám ơn đời đã đưa con đến bên mẹ, thiên sứ của cuộc đời mẹ.
 
Cha – người trụ cột trong gia đình, không bao giờ cho phép bản thân yếu đuối để bảo vệ vợ và con, rồi cũng không thể không rơi lệ khi bé con chập chững bập bẹ hai tiếng : bố ơi! , ôi nghe sao mà ngọt dịu, mà thân thương quá… 
 
Rồi khi con lớn khôn, con cũng sẽ buông  những giọt nước mắt hạnh phúc, khi con đạt được một thành tích mà mình đã trải qua bao gian nan rèn luyện, những tối muộn ôn bài. Con ôm choàng lấy mẹ, lấy bố, nức nở vì con đã thành công!
 

 
Sự hội ngộ âu cũng là hạnh phúc. Ta không cầm nổi giọt nước mắt nóng hổi khi gặp lại người bạn thân thiết thuở ấu thơ sau bấy nhiêu năm gặp lại, cái thời ngây ngô không vụ lợi ấy, cùng nhau dạo khắp nơi, chơi trò chơi hay cùng chia nhau một cái bánh đa giòn.
 
Đâu phải niềm vui từ ta mới mang lại những giọt nước mắt? bất chợt đi trên phố đông, gặp một anh sinh viên gầy gò cõng cụ già bị tật chân qua chỗ gập ghềnh, bỗng dưng lòng nhói lên,  người tốt luôn ở quanh ta, hơi ấm tình người luôn sống mãi.
 
Nước mắt của khổ đau, nhưng cũng có những nước mắt hạnh phúc, giọt lệ rơi chưa hẳn đã sầu bi ai oán, đó là cảm xúc của riêng mỗi con người ta trải qua và cảm nhận được.
 
Phải cám ơn cuộc đời, cám ơn cha mẹ đã mang ta đến với đời, cho ta có niềm vui nước mắt, những cung bậc của hạnh phúc và khổ đau, của yêu thương và chia sẻ…

Nước mắt hồn ma

Trà chanh tình yêuTôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi. Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.



Tôi và Lam chia tay rồi! Lam là một cô gái tốt, rất đẹp và rất dịu dàng. Tuy nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi thực sự không muốn.
Ngày thứ nhất: Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn trùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Hôm nay cô ấy không ăn cơm, cũng không chịu đánh răng rửa mặt. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc vùi ở trong chăn.
Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã chịu ăn cơm, là bạn trong ký túc xá bắt cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là một con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.
Ngày thứ ba: Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên: "Cô gái, cô rất đẹp".
Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy: "Cô gái, anh đưa em về nhà nhé?". Cô ấy cầm chén rượu trong tay hất thẳng vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết giơ tay lên định đánh, đám phục vụ liền chạy đến cứu Lam. Tôi biết tất cả. Tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.
Ngày thứ tư: Hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên: Sạch sẽ thế!
Ngày thứ năm: Cô ấy đã đi học lại. Thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng, thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.
Ba tháng sau.... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi. Cũng sắp thi rồi. Và cô ấy, ngày càng xinh đẹp!
Một năm sau... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, chuyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy nói chỉ coi Lượng như anh trai, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.
Ba năm sau... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại.
Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi. Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.
Ba năm trước: Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lam. 


Bức thư tình của ông lão tuổi 90


Em ạ. Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa.

Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê.

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.



Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Ðinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không.

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.



Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.
Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.


Trà chanh tình yêu - Sưu tầm -   http://trachanhtinhyeu.blogspot.com

2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay




Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.

Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. 

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! 

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. 

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!

Trà chanh tình yêu - Hạnh Nguyễn

Nếu ta yêu một người ...




Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.



Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận chỉ để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.



Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đổ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế.



Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu, đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình.



 Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình…